Người trẻ đánh nhau và bài học cho người lớn
Sự bao dung của xã hội, sự yêu thương của gia đình, sự quan tâm, dạy dỗ của các thầy cô và nhà trường chính là kim chỉ nam, là nền tảng để nuôi dưỡng một tâm hồn non trẻ. Thiếu đi sự quan tâm, tình thương yêu, sự chia sẻ của gia đình, nhà trường và xã hội thì các em sẽ giống như những con chim non lạc lối…
Mấy ngày nay, giới truyền thông truyền tay nhau clip một nữ sinh bị đánh hội đồng ngay giữa trung tâm thành phố đang gây xôn xao trong dư luận. Hầu hết những người đã xem qua clip này đều thấy kinh hoàng mà thốt lên rằng: quá dã man, quá độc ác và phi nhân tính. Thật sự không thể hiểu nổi đây là hành động của loài gì?... Dù có dùng ngôn từ như thế nào thì tôi nghĩ cũng không thể nói hết được sự phẫn nộ, bức xúc của dư luận trước những hành động quá tàn nhẫn mà học sinh này đã làm.
Một học sinh nữ bị bạn túm tóc, lôi đi xềnh xệch và liên tục dùng chân đạp thẳng vào mặt, ngực, thậm chí còn giằng xé quần áo... Thoạt nhìn, người ta nghĩ đây chỉ là những pha hành xử của xã hội đen hay những nhóm đầu gấu, giang hồ hoặc cũng chỉ là những hình ảnh được quay của một bộ phim truyền hình nào đó. Bởi chỉ có những nhóm côn đồ mới có đủ sự dã man và sự lạnh lùng khi hành xử nhau như vậy. Nhưng đây lại là vụ đánh hội đồng của các em học sinh còn đang ngồi trên ghế nhà trường, mà lại là học sinh nữ, cái lứa tuổi được cho là ngây thơ, trong sáng.
Điều đau xót và đáng nói hơn cả là sự thờ ơ, thản nhiên của những em học sinh vẫn còn đeo cặp ngồi ngay phía sau đang giương mắt lên nhìn mà không có bất cứ một sự can thiệp nào, thậm chí còn xông vào đánh hội đồng. Đây quả thật là một thái độ quá vô cảm và tàn nhẫn đến đáng sợ, là sự biến thái về nhân cách.
![]() |
| Hình ảnh nữ sinh bị đánh đập dã man trước sự thờ ơ của những học sinh ngồi xem thật sự đã trở thành một điều nhức nhối trong xã hội. Nó là hồi chuông báo động sự xuống cấp nghiêm trọng về lối sống và đạo đức trong giới trẻ. Ảnh: VTC |
Đây không phải là lần đầu tiên hình ảnh nữ sinh bị đánh hội đồng được tung lên mạng, điều đó cho thấy đây thật sự là một vấn nạn cần phải được ngăn chặn kịp thời. Nó là hồi chuông báo động sự xuống cấp nghiêm trọng về lối sống và đạo đức trong giới trẻ nói chung và những học sinh nói riêng. Là những người lớn, là những bậc làm cha, làm mẹ, chúng ta có cảm thấy đau lòng trước những hình ảnh này? Nhà trường và các thầy cô giáo nghĩ gì khi nhìn những học sinh thân yêu của mình hành xử nhau giữa đường như những băng nhóm côn đồ? Vậy trách nhiệm thuộc về ai?
Không một thầy cô, trường lớp nào lại dạy học trò của mình trở thành người xấu. Nhưng sự việc đau lòng trên có khi nào khiến nhà trường và các thầy cô nhìn lại mình, nhìn lại cách giáo dục của chính mình?
Tôi còn nhớ ngày xưa tôi đi học, một lớp có đến 50 người nhưng chỉ cần một vài buổi là thầy cô giáo đã có thể nhớ hết tên, thuộc hết mặt của từng học sinh trong lớp. Thậm chí có cô giáo chỉ cần nhìn qua một lượt đã có thể thuộc từng chỗ ngồi của học sinh. Tôi nói như vậy để thấy sự quan tâm, sự sát sao của các thầy cô đối với học sinh của mình. Các thầy cô lên lớp không chỉ vì nhiệm vụ mà họ lên lớp còn vì trách nhiệm và vì lòng yêu nghề, yêu học sinh của mình. Khi còn học cấp II, trong lớp chỉ cần có một bạn bị ốm thì ngay sau giờ học cô trò lại cùng nhau đến tận nhà để thăm hỏi và bài vở sẽ được cô giáo bố trí một bạn chép hộ đầy đủ. Dù không có một tiết học cụ thể về đạo đức, không có một tiết nào để các thầy cô dạy chúng tôi về lòng tự trọng, về tình yêu thương nhưng chúng tôi đã học được một bài học đạo đức lớn: bài học biết thương yêu, chia sẻ, biết giúp đỡ, đoàn kết từ chính cách dạy, cách sống của các thầy cô giáo của mình. Đó là những người hàng ngày tiếp xúc với chúng tôi còn nhiều hơn bố mẹ, hiểu từng suy nghĩ, từng thay đổi trong thái độ của học sinh chỉ cần qua nét mặt của chúng tôi.
Còn bây giờ, nhiều giáo viên phải chạy xô dạy thêm để kiếm tiền. Họ đến lớp dạy chỉ là để hoàn thành nhiệm vụ. Những gương mặt bơ phờ, mệt mỏi vì thiếu ngủ có khi còn không để ý đến lớp thiếu hay đủ, thậm chí có thầy cô dạy cả năm còn chẳng thuộc nổi mặt học sinh. Trong cái xã hội ai cũng muốn làm giàu, ai cũng muốn chạy theo để kiếm tiền thì thử hỏi có được bao nhiêu giáo viên dạy vì tâm huyết với nghề, bao nhiêu người biết hi sinh cho nghề, bao nhiêu người có thể yêu học sinh của mình như con? Trong khi đó, những tiếng chuông báo động về sự biến thái, về sự suy đồi về đạo đức nghề nghiệp vẫn hàng ngày được rung lên cảnh báo ngay trong các nhà trường, ngay với chính các thầy cô! Thiết nghĩ nếu có sự quan tâm sát sao của các thầy cô, nếu nhận được sự chia sẻ từ các thầy cô thì liệu các em học sinh có cần phải đưa nhau ra đường mà hành xử nhau như vậy? Các thầy cô giáo đã làm gì để tạo dựng lòng tin đối với các học sinh, làm gì để các học sinh của mình có thể tìm đến thầy cô để chia sẻ, để nhờ giúp đỡ?
Về phía gia đình, chúng ta đã làm gì? Xin đừng đổ lỗi hoàn toàn cho môi trường, cho xã hội. Chúng ta cũng đừng bao biện vì cuộc sống, vì mưu sinh. Thật ra những bậc cha mẹ quá say mê kiếm tiền họ cũng không có lỗi, cái lỗi duy nhất mà họ đưa ra là họ quá lo cho gia đình, cho tương lai của con cái. Cái đó thì đúng rồi, xã hội càng phát triển thì người ta càng khao khát hướng tới một cuộc sống đầy đủ, hiện đại. Họ cứ nghĩ rằng, kiếm thật nhiều tiền, xây nhà thật cao, thuê người giúp việc và hàng ngày quẳng những đồng tiền cho con cái thích ăn gì thì ăn, làm gì thì làm, mọi nhu cầu đều được đáp ứng mà không cần hỏi lý do, không thắc mắc. Họ chỉ cần quan tâm hôm nay họ kiếm được bao nhiêu tiền, lời lãi, lợi nhuận là bao nhiêu chứ họ đâu có để tâm đến việc con cái tiêu tiền vào cái gì, mua gì, chơi gì...? Và cứ thế, họ ra khỏi nhà khi con còn chưa thức giấc và trở về nhà lúc đã quá nửa đêm. Vậy những đứa trẻ ấy có cần đến sự quan tâm của bố mẹ? Xin thưa là rất cần.
![]() |
| Sự bao dung của xã hội, sự yêu thương của gia đình, sự quan tâm, dạy dỗ của các thầy cô và nhà trường chính là kim chỉ nam, là nền tảng để nuôi dưỡng một tâm hồn non trẻ. Ảnh: afamily.channelvn.net |
Một đứa trẻ ngoan phải được nuôi dưỡng và lớn lên trong nền tảng có tình thương yêu của một gia đình; phải có sự sẻ chia, quan tâm, chăm sóc của những bậc làm cha làm mẹ chứ không phải chỉ là những đồng tiền. Chính sự đáp ứng nhu cầu một cách quá dễ dãi của chúng ta cũng là nguyên nhân dẫn đến lối sống phóng túng, bừa bãi của giới trẻ ngày nay. Khi mọi nhu cầu đều được đáp ứng, lại không có sự kèm cặp của bố mẹ thì việc những đứa trẻ dần tìm đến những quán net, những phim ảnh, những trò chơi bạo lực là điều dễ hiểu. Trước thì là làm quen, sau là chơi và dần dần là thử và bắt chước. Việc tiếp xúc quá nhiều với phim ảnh, với game, hay từ chính những bạo lực trong gia đình sẽ khiến các em có tâm lý học đòi, thích thể hiện, thích làm đàn anh, đàn chị, cũng có khi là vì buồn chán, bất mãn hoặc để trả thù... Đó cũng là nguyên nhân khiến các em ngày càng trở nên trơ lì hơn, vô cảm hơn, dã man hơn.
Xã hội ngày càng phát triển, ai cũng mong muốn con em mình được lớn lên, được sinh sống và học tập trong một môi trường hiện đại, đầy đủ. Thế nhưng có phải chúng ta đã quá chú trọng đến môi trường vật chất, chỉ chú tâm nuôi dưỡng một thể xác mà bỏ quên cái phần hồn của con trẻ. Đây thật sự không còn là vấn đề của riêng cá nhân ai nữa mà trách nhiệm thuộc về cách giáo dục của chính những người lớn chúng ta, trách nhiệm là của gia đình, của nhà trường và của toàn xã hội.
Sự bao dung của xã hội, sự yêu thương của gia đình, sự quan tâm, dạy dỗ của các thầy cô và nhà trường chính là kim chỉ nam, là nền tảng để nuôi dưỡng một tâm hồn non trẻ. Thiếu đi sự quan tâm, tình thương yêu, sự chia sẻ của gia đình, nhà trường và xã hội thì các em sẽ giống như những con chim non lạc lối. Là những người làm cha, làm mẹ, là những người thầy, người cô, chúng ta phải làm gì khi chứng kiến những học sinh thân yêu của mình, những tâm hồn tuổi hoa thơ ngây lại đem nhau ra mà hành xử dã man như những bầy đàn hoang thú? Thật kinh khủng khi nghĩ đến những mầm non này sau này lại là những người lãnh đạo của đất nước. Đất nước sẽ ra sao khi quyền lực được trao cho những con người bị tha hoá, biến chất, bị suy đồi về nhân cách và đạo đức? Xã hội sẽ thế nào khi con người đối xử với nhau không còn nhân tính?

