Sự kiện nóng
Nhân vật trong ngày
Thông tin đa chiều
Nghe xem đọc
Thế giới truyền thông
Tư liệu & Suy ngẫm
Harvard'S
Trực tuyến cùng TOP
Đăng ký nhận bản tin
ẢNH ẤN TƯỢNG
0h ngày 1/1/2009 (giờ Việt Nam), thời tiết giá rét cũng không ngăn được hàng vạn người Hà Nội kéo ra bờ hồ Hoàn Kiếm để mừng đón tết dương lịch.
BẢN NHẠC HÔM NAY
SÁCH HAY NÊN ĐỌC
Cũng như những nhân vật của Đoàn Minh Phượng, chúng ta đôi khi muốn an toàn trong ngôi nhà của mình, và nghe tiếng mưa rơi như gõ nhịp, nhẩm theo một bài hát và đến một lúc nào đó chúng ta nghĩ đến cả một phòng mưa.
4 điều kiện cho quan hệ thầy - trò thời hiện đại
20/11/2008 07:53 (GMT + 7)
Quan hệ thay đổi khi điều kiện cho mối quan hệ thay đổi. Ở Việt Nam, có 4 điều kiện chủ đạo khiến mối quan hệ thầy – trò tất yếu thay đổi lớn.


Bài viết của bạn đọc Tuần Việt Nam hưởng ứng chuyên đề "Quan hệ thầy - trò và trung tâm của giáo dục".

CHUYÊN ĐỀ: "QUAN HỆ THẦY - TRÒ VÀ TRUNG TÂM CỦA GIÁO DỤC"
Giảng viên "lãng quên" và sinh viên "trộn lẫn"
Quan hệ kiểu "dịch vụ", chiếc phong bao và những điều mới
Vị giáo sư với "đôi mắt xanh"

1. Điều kiện sống

Phải tồn tại được thì con người mới suy nghĩ được – với bất cứ ai cũng vậy, cả thầy và trò đều phải vậy. Quan hệ thầy – trò không nuôi sống được thầy, trò; mà ngược lại, cả thầy và trò phải có nguồn vật chất để sinh tồn và đáp ứng các nhu cầu khác cho cá nhân cùng gia đình trước rồi mới còn tâm trí mà dành cho nhau.

Chúc mừng thầy cô cho ngày 20/11


Thời phong kiến - thời của những ông đồ cũng như những anh trò áo vải với lều chõng đi thi, điều kiện sinh hoạt rất đơn giản: chỉ vài con cá ao nhà, vài ngọn rau tự trồng, một căn nhà lá, một cái chõng tre, vài cuốn sách Nho…là đã thành sự học.

Rồi đến thời đại Hồ Chí Minh cho tới trước khi đất nước bước vào giai đoạn hội nhập quốc tế với nền kinh tế thị trường phổ biến, điều kiện sinh hoạt của cả thầy, trò cùng gia đình họ vẫn được bao cấp. Rõ ràng, sự bảo đảm về vật chất ấy là đủ để duy trì mối quan hệ nặng về đạo hay lễ giáo một cách thuần túy.

Nhưng hiện nay, khi đòi hỏi về đời sống vật chất và tinh thần tăng nhanh thì lương “cứng” của giáo viên hay trợ cấp gia đình của học sinh, sinh viên là không đủ. Do vậy , cả hai đều phải phân tán tâm trí, thời gian, sức lực cho nhiều mối quan hệ khác, nhiều hoạt động khác.

Sự quan tâm dành cho nhau không còn trọn vẹn như trước, những tác động tương hỗ với bên ngoài cũng làm “biến dạng” tình nghĩa thầy – trò. Ngay cả nhu cầu về trang thiết bị dạy học cũng thật bức xúc – không còn đơn thuần là lều với chõng, bút với nghiên nữa.

2. Điều kiện tri thức

20/11 luôn là ngày đặc biệt với thầy và trò VN (Ảnh: Images.co.uk)

Cảnh thầy – trò trước sau “Nhân chi sơ, tính bản thiện” không còn ở đâu khác nữa ngoài…sân khấu. Ngày xưa, người ta lấy lễ nghĩa, văn chương thơ phú làm đường tiến thân; còn giờ đây, nó phải nhường chỗ cho hàng trăm môn học, ngành học khác; nó đã trở thành môn học phụ, thành thứ giải trí tinh thần, thành đề tài chiêm nghiệm lúc nhàn rỗi.

Ngày xưa, đến hẹn lại lên, cả xã hội đếm trên đầu ngón tay cũng đủ cả trạng nguyên, bảng nhãn, tú tài; ngày nay, mọi lúc mọi nơi xuất hiện hàng nghìn cuộc thi, hàng nghìn loại văn bằng chứng chỉ; thầy – trò cũng trải rộng khắp các lứa tuổi, giới tính, giai tầng, vùng miền.

Ngày xưa, thầy dạy trò, trò học thầy – trên bảo dưới nghe; hiện tại, người ta tự tìm tòi nghiên cứu, học bạn, học qua mạng, thậm chí còn sáng tạo và tự…mở lớp.

Với bước đại nhảy vọt của tri thức nhân loại như vậy thì cả thầy lẫn trò đều phải học, phải quay cuồng với con chữ, phải động tay động chân, phải tính toán đủ thứ. Ngay cả việc học gì, thi gì, học ở đâu và với ai cũng là cả một vấn đề nan giải. Và tình nghĩa thầy – trò tất nhiên càng bị phân tán.

3. Điều kiện xã hội

Sự học lễ nghĩa hay văn chương thơ phú suốt mấy nghìn năm lịch sử mang nặng tính áp đặt, bất biến, và dựa chủ yếu vào…vẻ đẹp tâm hồn. Nhưng trước khối lượng đồ sộ những ngành nghề, lĩnh vực như hiện nay, việc thay đổi phương pháp dạy và học theo hướng: tương tác hai chiều, cùng trao đổi để hiểu và mở rộng vấn đề, liên tục so sánh lý thuyết với thực tiễn, khơi dậy khả năng sáng tạo, coi trọng cái “tôi”,…chắc chắn sẽ làm cho mối quan hệ thầy – trò trở nên “linh hoạt” hơn.

Người thầy, với tư cách là thế hệ đi trước, với “danh” là hiểu biết hơn, với “phận” là đáng kính trọng hơn - phải là chủ thể xây dựng mối quan hệ thầy - trò... (Minh họa: Saga.vn)


Nhiều người vội vã lo sợ vì sự cởi mở này, sợ xã hội mất đi tôn ti trật tự. Nhưng tôn ti trật tự không phải là bảo thủ, trì trệ, cứng nhắc; và càng không phải là áp đặt những đặc quyền đặc lợi vô lý theo “danh phận” làm xâm hại đến quyền tự do, quyền bình đẳng, quyền làm chủ của người khác theo ý muốn riêng của mình.

Sự tôn trọng phải dựa trên sự hiểu biết lẫn nhau; tôn ti trật tự phải công bằng về quyền lợi và nghĩa vụ, phải được lập ra dựa trên mức độ tự giác, đồng thuận cao dần theo quá trình phát triển về tri thức của cả xã hội.

Người thầy, với tư cách là thế hệ đi trước, với “danh” là hiểu biết hơn, với “phận” là đáng kính trọng hơn - phải là chủ thể xây dựng mối quan hệ thầy - trò, và cũng là đối tượng đầu tiên cần xét đến khi đánh giá mối quan hệ này. Gương có tốt thì mới hy vọng được noi theo, và cũng chỉ nên noi theo những gương tốt.

Hãy làm sao để học trò gọi tiếng “thầy” xuất phát từ sự biết ơn và cảm kích chân thành vì nhờ thầy mà chúng có được nhiều bài học bổ ích, chứ không phải bắt chúng gọi tiếng “thầy” trong nỗi sợ hãi đã trở thành bản năng do định kiến xã hội.

4. Điều kiện hội nhập quốc tế

Cuộc cách mạng kỳ diệu về công nghệ thông tin – viễn thông đưa Việt Nam đến với cả thế giới, và ngược lại. Sự va chạm rồi giao thoa ( cả trực tiếp và gián tiếp ) với hàng trăm nền văn hóa khác nhau từ khắp hành tinh đã len vào từng ngõ hẻm Việt Nam, trong từng con người Việt Nam, và tất nhiên không thể bỏ qua thầy và trò Việt Nam.

Làn sóng hội nhập quốc tế cũng tác động đến quan hệ thầy trò ở VN (Hình: binhson.net)


Nhân sinh quan, thế giới quan, quan điểm sống, lối sống,…của cả thầy và trò chắc chắn đều bị tác động ít nhiều. Mối quan hệ thầy – trò nói riêng và các mối quan hệ xã hội khác nói chung không còn “thuần Việt” nữa. Sẽ có nhiều cái lạ, nhưng không phải cái lạ nào cũng xấu; sẽ có nhiều cái mới, nhưng không phải cái mới nào cũng tốt.

Nhưng giáo dục Việt Nam nói chung và quan hệ thầy – trò Việt Nam nói riêng lại có những dấu hiệu khác lạ ngay cả với thế giới bên ngoài. Đó là bệnh phong bì, bệnh “thành tích”, bệnh “học chay”, hay như sự lạ
“Giảng viên lãng quên, sinh viên trộn lẫn” mà hai giáo sư người Mỹ trao đổi trên TUANVIETNAM.NET vậy.

Thực ra không có gì là lạ cả theo như tôi đã phân tích ở phần 1 và 2, bởi vì điều kiện sống của cả thầy và trò không theo kịp nhu cầu cá nhân lẫn đòi hỏi tri thức của sự nghiệp xây dựng tổ quốc, bởi vì xu hướng hưởng thụ của hầu hết mọi người bao giờ cũng lớn và nhanh hơn khát vọng cống hiến rất nhiều.

Khi triết lý giáo dục lạc hậu, không theo kịp đà phát triển của thời đại thì tất yếu dẫn đến những xung đột. Trong khi kinh tế đất nước còn khó khăn, chính sách phân phối lợi ích và đầu tư cho giáo dục còn bất cập thì những thúc ép quá mạnh về vật chất khiến cả thầy lẫn trò “hai bên cùng có lợi” tìm cách vượt qua rào cản trì trệ của triết lý giáo dục ấy bằng những biện pháp theo kiểu “mạnh ai nấy làm”. Và “phong bì” hay “dạy thêm học thêm”, học đối phó, dạy qua quýt,…nảy sinh thật dễ hiểu.

Thật lạ khi ngành Giáo dục – Đào tạo của chúng ta lại liên tục đưa ra những phong trào “thi đua nội bộ” với đủ loại bằng khen, giấy khen, danh hiệu “tiên tiến” rồi “tiên tiến xuất sắc” tràn lan. Rốt cuộc rằng đâu vẫn đóng đấy, ao làng vẫn cứ là ao làng, vì thành tích đâu có được đánh giá dựa trên hiệu quả thực tiễn áp dụng vào lao động, sản xuất.

Thi đua phải là thi đua với bạn bè năm châu trên con đường khai phá của nhân loại - như mơ ước của chủ tịch Hồ Chí Minh; phải lấy một mốc khách quan từ bên ngoài làm trọng tài rồi tất cả đều song song tiến lên phía trước trên đoạn đường thẳng, chứ không phải đóng cửa lại và đua theo “vòng tròn” như việc: “khắc phục bệnh thành tích trong Giáo dục” cũng là thành tích !

Ngày 20 -11 thiêng liêng nữa lại tới. Xin những người có trách nhiệm và tâm huyết với sự nghiệp Giáo dục nước nhà đừng để ngày này mai một dần theo thời gian. 


Viết trong ngày 20/11 cuối cùng mẹ đứng trên bục giảng


Đã bao lần tôi đặt bút viết về những người thầy của mình. Nhưng tôi chợt nhận ra mình vô tâm quá, bởi còn một người thầy tôi chưa từng nói lời cảm ơn trong suốt những chặng đường tôi qua… "Người lái đò" thầm lặng đó là mẹ.

Mẹ là thầy của hàng trăm thế hệ sinh viên và "lúc ở nhà mẹ cũng là cô giáo" của chị em chúng tôi. Mẹ tôi là cô giáo trường
cao đẳng - giản dị, nghiêm khắc và tận tâm với nghề, mái tóc
mẹ giờ đã điểm hoa râm.

Vậy mà ngày hai buổi, mẹ đạp xe trên con đường mịt mù bụi đỏ đến trường, nơi những sinh viên đang chờ đón và mong được học hỏi kiến thức.


Gần 30 năm đứng trên bục giảng là 30 năm chưa một lần mẹ đến lớp muộn giờ. Dù đau ốm, mẹ vẫn gắng gượng tới lớp vì một lẽ: "Chỉ mình mẹ nghỉ thôi là hàng trăm sinh viên cũng phải nghỉ theo, lớp học nhốn nháo ảnh hưởng tới các lớp khác con ạ".

Thuộc thế hệ đào tạo lớp người cũ, giờ đây kiến thức mới khó và nặng nề nhất là môn mẹ dạy, vậy mà mẹ vẫn cần mẫn học hỏi, để làm tròn trách nhiệm của người thầy. Chưa bao giờ mẹ không hoàn thành công việc được giao đúng thời hạn.

Nhiều đêm, mẹ thức trọn để giải những bài toán hóc búa mà học sinh hỏi, rồi lại cộng điểm, soạn bài… nhiệt huyết như ngày còn trẻ.

Những học sinh nổi tiếng là cá biệt học mẹ đều trở thành học
trò ngoan. Có những cậu học trò ngày nào luôn trêu trọc, hay phá phách cô giáo cũng nghe lời mẹ tôi tu chí học hành.

Cậu còn thường xuyên đến nhà tôi chơi như con cháu. Cậu nói: "Cả trường này em nể cô nhất. Cô nói em không thể không nghe được, không có cô chắc em phải hối hận cả đời…".

Sinh viên của mẹ giờ có người đã làm giám đốc thành đạt, có
người đã làm ông, làm bà và cả những người đã làm ở chức vụ cao. 20-11 hàng năm, từng tốp học sinh tề tựu đông đủ chúc mừng mẹ.

Cảm động nhất là ngày hiến chương nhà giáo Việt Nam năm ngoái, nghe tin mẹ tôi ốm, những sinh viên mẹ tôi từng dạy từ những khóa đầu tiên bất ngờ quay về thăm cô giáo cô giáo của họ năm xưa giờ đã thay đổi nhiều lắm, tóc đã bạc, mắt phải đeo kính mới có thể đọc được chữ nhưng vẫn cô giáo minh mẫn gọi tên từng người và kể lại những kỷ niệm khó quên trong năm tháng.

Cô trò tíu tít hỏi han, chụp ảnh lưu niệm thân thiết như ngày nào. Họ cho mẹ địa chỉ những thầy thuốc tốt có thể chữa khỏi căn bệnh cột sống của mẹ.

Một học trò khác của mẹ đang là luật sư ở bên Mỹ, chưa bao giờ chị quên về thăm mẹ tôi mỗi khi chị về nước vì mẹ là người đã động viên chị theo học bổ túc cấp 3 rồi đi học đại học để chị có đủ điều kiện có được vị trí như ngày hôm nay. Mẹ tôi tự hào và cảm động không kể xiết.  

Rất tiếc, ba chị em chúng tôi không ai được làm học trò của mẹ. Chúng tôi, mỗi người mỗi nghề không đứa con nào của mẹ làm nghề dạy học. Ngày 20-11 chúng tôi cũng đến thăm thầy cô của mình nhưng chưa bao giờ có món quà nào tặng mẹ. Dường như chúng tôi đã quên mất mẹ cũng là cô giáo.

Mặc dù vậy, mẹ vẫn là "cô giáo" của chúng tôi ngay từ tấm bé. Chị em tôi tự hào về góc học tập của mình, gọn gàng, ngăn nắp và sách vở luôn bọc sạch sẽ, vuông vắn, giờ đây khi đã lớn chúng tôi không thể nào quên những điều mẹ dạy, những lời tâm sự của mẹ: "Học tập mới làm các con mở mang kiến thức". Mẹ cùng chúng tôi làm bài tập đến khuya. Mẹ dạy cho hai chị tôi nữ công gia chánh. Dạy cho chúng tôi biết cách đối nhân xử thế để mọi người yêu quý và tôn trọng.

Thời gian gần đây, mẹ không được khỏe. Mẹ đã choáng và ngã khi đang đến trường khiến cả gia đình và bạn bè của mẹ lo lắng. Mẹ phải gắng gượng giảng bài dù cho cổ họng đau buốt. Nhưng rồi mẹ vẫn cố gắng đưa những chuyến đò cuối cùng cập bến bình an trong những ngày chuẩn bị về hưu.

Ngày 20-11 năm nay có lẽ là lần cuối cùng mẹ được tôn vinh trên cương vị của một nhà giáo đang công tác. Chắc mẹ sẽ buồn lắm khi phải xa mái trường nửa đời gắn bó, xa đồng nghiệp và những học sinh thân thương của mình! Hy vọng rằng bài viết nhỏ của tôi sẽ đến được với mẹ để tôi quên đi mặc cảm về sự vô tâm của mình. .

Bạn đọc Nguyễn Hồng Nhung (Hà Nội)
 

  • Bạn đọc Đào Anh Dũng (Hà Nội)

>> Bài tiếp theo: Cần những “đôi tai thông minh” và tinh thần đối thoại thầy - trò

"Thầy hiệu trưởng Kôbayasi luôn đánh giá cao tính hồn nhiên, và muốn để cho các đặc tính của trẻ em được phát triển càng tự nhiên càng tốt. Ông thường nhắc nhở các cô giáo trong trường đừng gò ép học sinh vào những khuôn mẫu định trước. “Hãy để các cháu phát triển tự nhiên”, ông nói đừng cản trở khát vọng của các cháu, "Ước mơ của các cháu lớn hơn ước mơ của các cô"..."

 
ĐÓNG GÓP CỦA BẠN ĐỌC CHO CHUYÊN MỤC
(Hãy gửi cho chúng tôi bản đánh máy có dấu để bài viết của bạn sớm được đăng!)
 
Họ và tên: Phạm Thế Thuý
Địa chỉ:
Email: thuypt01@kbnn.vn

Bài viết của tác giả rất chí lý, chí tình! Đứng trước tình cảnh đất nước và thế giới có nhiều biến động, mong những người đã và sẽ "làm thày" hãy gìn giữ và biết nâng niu trân trọng chữ "Nhà giáo", bởi đó là một trong những nghề cao quý trong XH và chỉ có những con người biết kết hợp hài hoà giữa truyền đạt kiến thức... và tình cảm đúng đắn trong nghề nghiệp mới đem lại niềm tin, lòng kính phục cho trò mà thôi !

Tôi vẫn luôn biết kính yêu thày. "Chỉ những người nói đúng về tôi mới là bậc thày của tôi".

Họ và tên:
Địa chỉ:
Email: letrung@yahoo.com

Bài viết rất hay. Nhưng thực tế lại khác xa lắm. Hiện nay việc đánh giá người thầy qua cách người thầy ấy nịnh.... tới đâu chứ không hẳn cần điều kiện như tác giả bài viết trên.

Họ và tên: Đỗ Đăng Đích
Địa chỉ: Th.Ph.NamDinh
Email: dich_d@yahoo.com.vn

Bài báo nêu lên những điều kiện cho quan hệ thầy và trò mới nghe có vẻ như mang tính khoa học ; nhưng trong quan hệ thầy và trò là một khái niệm cần cụ thể hoá trong từng phạm vi từng lĩnh vực và từng trình độ dạy và học khác nhau. Nói theo Logic hình thức thì: Khái niệm thầy và trò được biẻu thị bằng một ngoại diên rộng bao hàm nhiều nội hàm phong phú; cho nên làm gì có cái điều kiện .

Nó chỉ có thể biến động xung quanh cái Tâm là Xã hội và Con người mà thôi. Nêu lên những điều kiện cho nó phỏng có giá trị gì !

Địa chỉ email gửi : tuanvietnam@vietnamnet.vn
Bạn có ý kiến gì về bài báo này?
  Tắt Telex Vni
Họ và tên:   
Địa chỉ:  
E-mail:   *
Điện thoại:   
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
Tiêu đề:   
Nội dung:   *
   

 
CÁC TIN KHÁC
"Giám đốc hàng hiệu" với “Ngũ bảo-Lục tri-Tam quản” (15/12/2008)
Người thầy cao cả trong "Giáo dục công dân lớp 7" (04/12/2008)
TƯ LIỆU & SUY NGẪM
40 năm - sức sống của bản di chúc
Thị trường mới của Trung Quốc: Xuất khẩu nông dân
Một kỉ nguyên mới đang chờ đón nước Mỹ
THÔNG TIN ĐA CHIỀU
Triển vọng bô-xít Tây Nguyên - Tìm hiểu tại chỗ
Một cách đánh giá khác về dạng văn "cảm xúc"
Bài văn điểm 4 là thỏa đáng?
THẾ GIỚI TRUYỀN THÔNG
Phim Hàn Quốc - Trung Quốc: Tại "anh" hay tại "ả"?
Cái giá buộc phải nhận khi Calisto được yêu mến
2009: Báo in Mỹ còn cơ sống sót?
HARVARD'S
Bí quyết dùng người của các tập đoàn nổi tiếng (Phần cuối)
Bí quyết dùng người của các tập đoàn nổi tiếng (Phần 2)
Bí quyết dùng người của các tập đoàn nổi tiếng (Phần 1)
TRỰC TUYẾN CÙNG TOP
GS.Kaplan: "Quốc gia là một con thuyền, DN là những tay chèo"
HLV Calisto: "Lương tâm là ông chủ duy nhất của tôi"
Trực tuyến với GS Robert Kaplan, cha đẻ mô hình Bảng điểm cân bằng
  Địa chỉ truy cập: www.tuanvietnam.net hoặc www.vietnamweek.net. Tổng Biên Tập: Nguyễn Anh Tuấn
Toà nhà VietNamNet - Số 4 Láng Hạ, Ba Đình, Hà Nội. Điện thoại: 04.37722729 Fax: 04.37722734, Email: tuanvietnam@vietnamnet.vn